entry cho cậu....!
ngày 6/4/2010 sau sinh nhật 2 ngày....
Có lẽ kái sinh nhật năm 21 tuổi của mình thật đáng nhớ,(đáng nhớ vì cậu....)
Có lẽ kái sinh nhật năm 21 tuổi của mình thật đáng nhớ,(đáng nhớ vì cậu....)
cảm ơn CHADYM nhiều lắm,mọi người đã cho D có được một buổi sinh nhật thật ấm cúng và không kém phần vui vẻ,có lẽ D không thể quên được những dòng chữ trên bánh mà H.A hay là ai đó viết 21 tuổi ja rồi D ah,CHADYM luv D,những lời chuk ngộ nghĩnh mà mọi người viết,cảm ơn mọi người nhìu lắm.
2 ngày trôi qua,dường như mình vẫn nằm trọn trong kái cảm giác được mọi người yêu thương,được hò hét,được đùa vui cùng mọi người,ước j buổi sinh nhật đó không kết thúc thì hay biết mấy,hiho,tham quá.
hai ngày trôi qua,va hai ngày mình đều nghĩ tới cậu,ước j,từ bây h tớ không gặp cậu nữa có phải tốt biết bao,bởi vì sau mỗi lần gặp cậu,tớ luôn mất cân bằng,và phải mất một khoảng thời gian khá lâu để lấy lại nó.
cũng chẳng hiểu vì sao nữa,nếu nói là không còn tình cảm thì không phải nhưng nếu nói là như xưa thì cũng không đúng,cậu đã cho tớ quá nhiều kỉ niệm,và có lẽ nó đã đủ,và cũng không cần thiết nữa,bởi chính nó mà tớ mất cân bằng,chính những kỉ niệm đó làm tớ không quên được,bây h nếu có được một điều ước tớ chỉ ước sẽ không bao h gặp cậu nữa,một điều ước nhỏ bé đó thôi nhưng.....những điều tớ nói ra đây có lẽ cậu cũng sẽ chẳng bao h đọc được,nhưng làm ơn đừng gặp tớ nữa nhé.....
Có lẽ kái sinh nhật năm 21 tuổi của mình thật đáng nhớ,(đáng nhớ vì cậu....)
Có lẽ kái sinh nhật năm 21 tuổi của mình thật đáng nhớ,(đáng nhớ vì cậu....)
cảm ơn CHADYM nhiều lắm,mọi người đã cho D có được một buổi sinh nhật thật ấm cúng và không kém phần vui vẻ,có lẽ D không thể quên được những dòng chữ trên bánh mà H.A hay là ai đó viết 21 tuổi ja rồi D ah,CHADYM luv D,những lời chuk ngộ nghĩnh mà mọi người viết,cảm ơn mọi người nhìu lắm.
2 ngày trôi qua,dường như mình vẫn nằm trọn trong kái cảm giác được mọi người yêu thương,được hò hét,được đùa vui cùng mọi người,ước j buổi sinh nhật đó không kết thúc thì hay biết mấy,hiho,tham quá.
hai ngày trôi qua,va hai ngày mình đều nghĩ tới cậu,ước j,từ bây h tớ không gặp cậu nữa có phải tốt biết bao,bởi vì sau mỗi lần gặp cậu,tớ luôn mất cân bằng,và phải mất một khoảng thời gian khá lâu để lấy lại nó.
cũng chẳng hiểu vì sao nữa,nếu nói là không còn tình cảm thì không phải nhưng nếu nói là như xưa thì cũng không đúng,cậu đã cho tớ quá nhiều kỉ niệm,và có lẽ nó đã đủ,và cũng không cần thiết nữa,bởi chính nó mà tớ mất cân bằng,chính những kỉ niệm đó làm tớ không quên được,bây h nếu có được một điều ước tớ chỉ ước sẽ không bao h gặp cậu nữa,một điều ước nhỏ bé đó thôi nhưng.....những điều tớ nói ra đây có lẽ cậu cũng sẽ chẳng bao h đọc được,nhưng làm ơn đừng gặp tớ nữa nhé.....
Nhận xét
Đăng nhận xét
Cám ơn bạn đã quan tâm và ghé thăm Lương Việt Dũng's BLog,rất vui vì được làm quen với mọi người.Nếu có ý kiến j các bạn có thể để lại comment ngay sau bài viết.Nếu quan tâm tới blog bạn có thể đăng kí nhận bài viết mới qua mail(Thanh sidebar),sử dụng Nhận bản tin RSS
Chú ý:"comment chúng tôi luôn theo dõi,các bạn nên comment có dấu,không nói tục,mọi comment có nội dung xấu sẽ bị xóa mà không cần báo trước.
Thanks các bạn nhìu!!
TM blog: Lương Việt Dũng!!!